Highslide JSSáng 31/12/2010 thi xong môn cuối. Mấy đứa trong nhóm (8 thằng trời đánh : Bình đen thui, Nam mập, Nam nhỏ, Tân ốm, Nguyên nhỏ, Nhất, Đông, Toàn smile) quyết định sẽ tiến hành đi chơi xuyên lục địa trước dự định một ngày. Có nghĩa là sẽ đi ngay hôm 31/12/2010 chứ không để sang năm đi. Dự đinh là ngày 01/01/2011 cool.
10h sáng mấy đứa đã có mặt ở Cà phê Sun. Bàn tán một hồi về việc ăn gì khi về nhà Tân thì mấy đứa về lấy quần áo và tiền để thực hiện cuộc hàng trình ăn chơi nhảy múa này shy. 10h30 bắt đầu xuất phát vô Buôn Đôn (nhà mình). Trước lúc đó mình đã gọi về nhà nói với má là khoảng 8 đứa về đó nha má. Nhưng mà má nghe nhầm, tưởng 2-3 đứa thế là  thiếu đồ ăn, chỉ kịp nấu thêm chút cơm. Thôi thì đã lỡ rồi mà. Giờ làm sao được.... Thấy tội cho má với chị 4, lăng tăng đi lo đồ ăn cho cả nhà... Ăn xong mấy đứa đánh bài. Híc, cứ đánh bài là bị thua, mình không rành đánh bài nên lúc nào cũng thua hết. Đánh bài đến 1h30 chiều thì 8 thằng đi vô thác gì gần nhà. Sau một hồi chụp hình, ngắm ngía thì bắt đầu xông pha đi về EaSup. 8 thằng đi 4 xe, mình với Nguyên nhỏ đi một chiếc. Mấy thằng kia chạy xe mới chạy nhanh gì mà nhanh còn 2 thằng chạy xe cà tàn nên chạy chậm rì, híc. Nhưng mà cũng cố gắn kéo ga chạy theo tụi nó.  Đường vô Easup đang làm nên khó đi và bụi kinh khủng luôn. Bụi mịt mù không thấy đường gì hết nhưng mà 8 thằng cũng lết đến được Easup trong tình trạng 2 mắt đỏ ngầu vì bụi bay vào mắt, tóc tai thì cứng đơ do bụi bám vào tóc, quần áo thì chuyển sang màu nâu xám của đất..... Vào nhà Tân, cảm giác ngôi nhà khá khang trang, nhưng chắc vì làm nông vất vả và cũng khó khăn nên cô chú, mấy đứa em và cả Tân nữa đều ốm tăm à. Thấy thương, thấy tội cho những người nông dân sao đó. Vất vả làm lụn mà có khi được mùa cá khi mất mùa. Khi bán lúc thì được giá, lúc thì mất giá. Nhà Tân làm chắc cũng không dư giả gì vì phải nuôi 4 đứa con đi học vậy mà vẫn đi mua thịt vịt về để đãi chúng tôi. Cô nói vịt cô mua đó,2 con vịt ngoài hồ cô để cho nó đẻ trứng. Hix, nghe cô nói mà thấy áy náy quá. bọn con ăn gì cũng được mà cô.... Mấy đứa có góp tiền mua 2 kg thịt heo rừng về làm món kho và món nướng. Hôm đó may mà chú phải họp tổ đội gì đó nên chú uống ít chứ không thì chắc mình die sớm shuai. Bữa đó chú cho uống đủ thứ rượu hết: rượu chuối, rượu thuốc, rược bò cạp, rược rết, rượu mật ong, rươu gì nữa ta ? Hix quên mất. Hình như là 6 - 7 loại gì đó. Mấy đứa sợ uống những loại rượu đó có bị nguy hiểm đến tính mạng không nữa và sợ uống nhiều loại vô quá có bị xung đột gì không nên đã cố gắn từ chối nhưng mà chú cũng nhiệt tình quá, chính gì thế nên mấy đứa, đứa nào cũng cố gắn uống hết tất cả các loại rượu... Uống xong vẫn thấy bình thường, số mấy đứa tụi tui vẫn chưa chết được... hamarneh

Uống một hồi chú đi họp tổ đội, tụi tôi cũng nghĩ không uống nữa và đi dạo bờ hồ ở trung tâm huyện Easup. Bờ hồ rộng và mát quá. Bầu trời thì nhiều sao nữa. Đi dạo xong đi uống cà phê, về nhà, đánh bài, quậy phá, cười đùa và ngủ lúc 1h sáng...

Hôm sau 4h kém 5 mấy thằng quỷ siêu quậy ngủ ở bên kia đã dậy chọc nhau, cười ầm ầm rồi lấy điện thoại nhá máy không cho mấy thằng tui ngủ rồi. híc, hôm qua chơi tới tận 1h mới ngủ mà tụi nó dậy sớm quá... mình bật đt ở chế độ im lặng và ngủ tiếp. Đến 4h30 thì tụi nó qua kéo dậy đi đánh răng để ra đập Easup thượng ngắm bình minh. Híc đi xe ra đó lạnh teo bu ri luôn... Ra đó chẳng thấy ông trời đâu hết, thấy ông trăng sáng trưng. Rồi 8 thằng đi dạo, đến 6h20 thì ông trời mới bắt đầu mọc... Sau đó về nhà Tân ăn sáng và tiếp tục hành trình đi qua EaHleo.

8h sáng ngày 1/1/2011: Bắt đầu xuất phát. Muốn qua Ea Hleo thì phải đi qua Ea Wy, sau đó đi ra 82 rồi về nhà thằng Nguyên nhỏ. Đường đi qua Ea Wy cực kì khó đi, cứ theo hướng dẫn của mọi người dân thì chúng tôi đi qua đoạn rừng rất dài. Cứ đi mà không biết mình đi có đúng không nữa. Nhưng không quay lại được... Đường đầy bụi và heo hút, nhà cửa rất ít. 2 bên đều là rừng. Rừng đã bị tàn phá hết những cây gỗ lớn và gỗ quý rồi. Chỉ còn lại những cây dầu nhỏ mà thôi... Từ truwóc giờ chưa bay giờ mình đi chơi mà xa quá nhiều chuyện lạ như lần này. Gặp nhiều người đồng bào, đi xe máy qua suối sâu nên phải đi qua phà mới qua suối được. 1 chiếc xe mà phà chở qua lấy 10000vnd :). Sau một hồi đi miệt mài, mỏi lưng, ê mông, mệt muốn xỉu thì cũng tới Ea Wy. Hỏi thằng Nguyên: "Mày thấy đường xá, nhà cửa có quen chút gì không ?" Nó nói tình bơ: "Không ! Tao thấy lạ hoắc à, mà tao đi cũng lâu rồi nên không nhỡ nữa." Mình nghe mà mất hồn, thăng này liều thiệt, lỡ đi càng ngày cáng xa Ea Hleo thì sao thằng tội đồ này... Nhưng mà hên ghê, người dân nói giờ đi sang 92 khoảng 25km nữa. Về 92 thì có thể và nhà thằng Nguyên rồi.

Về nhà thằng Nguyên lúc 11h hơn trưa. Híc. Mệt mỏi kinh khủng luôn. Chắc vì đi xe nắng dữ quá nên mình bị cảm rồi. Cảm và ho. Người cứ mệt mỏi quá... Nhà thằng Nguyên rộng thiệt, đầy đủ các loại máy cày, xe càng, máy sấy... Trong nhà thì đầy đủ tiện nghi. Mà cũng phải, nhà địa chủ mà: 7 ha Cà phê, 3 ha cao su, 3 ha tiêu thì tiền đâu mà sài cho hết. Chỉ thấy phục cô chú quá, giỏi quá chừng, làm nhiều vậy mà vẫn làm được... Tắm xong, ăn trưa, nhậu.... đến 3h chiều thì đi ngủ..... 5h chiều dậy ăn tiếp. Hì ăn như heo vậy á.

Sáng 7h10 bắt đầu sang nhà Nhất ở Krông Năng. Lại hỏi đường. Một hồi có 2 bác kia cũng đi sang Ea Tân ở Krông Năng, thế là cả đám bu theo 2 bác.. smile. Đến 8h 20 thì về đến nhà Nhất, mấy thằng đi hái cà phê, trưa về 8 thằng ăn gần hết 2 con gà + 2 con cá (1 con hấp, 1 con kho) :). Chiều đi hái cà tiếp, tụi tôi đi hái cà thì ít mà cười giỡn thì nhiều. Nhà Nhất mà thuê tụi tôi chắc sập nhà sớm. grin. Tối đánh bài...ngủ.. Sáng mai sang nhà Đông... rồi về BMT. 3 giờ chiều vè đến nhà, giặt đồ, tắm, ngủ........

Đi chơi thấy vui quá, vui vì mấy khi được đi chơi xa như thế này, vì mấy khi được về nhà mấy đứa, rồi ngủ cùng nhau, chọc nhau đùa nhau rồi cười như thế này nữa, vui vì bé D có vẻ quan tâm đến mình. Bé D với mình tuy chỉ mới quen nhau nhưng khi gặp D, nói chuyện với D thì làm mình có cảm giác gì đó mà đã lâu rồi mình mới cảm nhận được. Cảm giác như là đã thân lâu lắm rồi, cảm giác như D biết những gì mình đang nghĩ trong đầu vậy. Thấy hợp nhau quá nhưng mà chuyện này sẽ đi đến đâu ? sẽ như thế nào thì chính mình cũng không biết. Từ khi yêu Thoa thì mình gần như lúc nào cũng có khoảng cách gì đó với tất cả con gái, nhất là những đứa nào có vẻ hơi thân, hơi thích mình. Sau này chia tay rồi cũng vậy. Cảm giác sợ chia tay, cảm giác mệt mỏi, nhói đau khi cãi nhau với người yêu, khi chợt nhớ tới người yêu cũ hay khi một ai đó làm mình nghĩ đến Thoa. Vậy mà hôm 25/12 mình gặp bé D, mình đã thấy rất quý bé. Thấy thích phong cách ấy, thích tính cách đó. Rồi đến khi chở bé D đi, 2 đứa nói chuyện thì thấy hợp nhau quá chừng. Nên mình mới làm quen và xin tìm hiểu về bé D... Đến lúc về thì trong tâm trí cứ nhớ đến những khoảng khắc mình nhìn bé D, cứ nhớ những gì D nói rồi thấy nhớ, thấy muốn nói chuyện. Chẳng lẻ đó là yêu ? Mình mới gặp người ta có một ngày thôi mà ? Lúc đang thi, biết là phải lo học để thi, lúc đó không muốn ai làm phiền đến mình nhưng mình vẫn muốn nhận được tin nhắn của bé D.... Dù những tin nhắn đó không phải là do bé D chủ động nhắn mà chỉ là những tin nhắn trả lời của bé D thôi. Rồi mình đã nhận được một tin nhắn mà bé D chủ động nhắn, đó là tin nhắn mà bé D nhắc mình đi ăn gì đó cho đỡ đói. Ko biết sao lúc đó thấy vui, thấy hạnh phúc mặc dù lúc đó đang rất mệt vì chuyện con em. Đơn giản chỉ là một tin nhắn thôi mà ???....

Rồi mình bắt đầu mơ mộng một cái gì đó xa xôi như gia đình, vợ chồng, con cái, hạnh phúc... Hì, nhưng người ta thường nói đời không như là mơ mà. Mình lại hay mơ mộng, con trai gì mà thích ngắm sao, ngắm trăng, nhìn mây cơ chứ.... Bắt đầu tỉnh dậy đi. Không mơ nữa... Hiện thực là mình đang bị cảm, bị ho và rất mệt mỏi... phải đi mua thuốc về uống thôi...Không suy nghĩ nhiều, không nên quan tâm quá nhiều đến ng ta, mình có là gì với nhau đâu phải không em ? :|

Tags:
Nhật ký | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1119)