Hôm nay 8-3, ngày quốc tế Phụ nữ. Sáng định chạy về nhà thăm má nhưng mà do định chiều rủ bé Dung đi chơi và tối đi học anh văn nên không về được. Trưa gọi điện thoại hỏi em có rảnh không thì em nói chiều 5h-7h học Văn, 7h-9h tối học Toán. Anh nói vậy chiều anh chở em đi chơi nha. Thì em ngập ngừng một hồi thì bảo chiều em hẹn dẫn bạn đi mua đồ. Hỏi bạn nào thì em không nói. Anh hỏi thế đầu giờ chiều anh lên gặp em được không thì em không nói gì hết. Cứ im re.............. Thấy có vẻ em không muốn gặp nhau nên anh mới chủ động chuyển sang chuyện khác rồi tắt máy.
Chiều mấy thằng rủ qua làm thịt heo rừng của Tân đem lên để tổ chức 8-3 cho các bạn nữ. Nói tổ chức cho các bạn nữ nhưng mà có tới 9 thằng, còn lại chỉ có 2 bạn nữ là Khuê người yêu của Đông và Dung người yêu của Nhất. Mấy đứa hỏi sao không chở Dung lên hả Toàn ? Lúc đó anh nói dối là em bận đi học thêm nên không đi được.... Nhậu xong anh buồn quá chạy một mình vô hồ Eakao dạo mát thì lại thấy buồn hơn khi trông thấy rất nhiều cặp yêu nhau dẫn nhau đi chơi trong hồ còn anh thì ngồi một mình ở đấy. Nhắn tin cho em em nói là em được nghỉ học. Lên gặp em thì có cảm giác như em có khoảng cách gì đó với anh hay sao đó. Lúc trưa anh nói lên gặp em một xíu thôi nhưng em không chịu, đến chiều gặp em, anh cảm giác như em sợ anh bị tổn thương nên mới gặp anh hay sao ấy. Anh cứ tỏ vẻ bình thường, cứ cười nói với em, với bạn bè. Nhưng về đến nhà thì lại thấy buồn. Cũng không biết sao nữa, thôi để em thi xong đã. Cố lên nhé em....
Chiều mấy thằng rủ qua làm thịt heo rừng của Tân đem lên để tổ chức 8-3 cho các bạn nữ. Nói tổ chức cho các bạn nữ nhưng mà có tới 9 thằng, còn lại chỉ có 2 bạn nữ là Khuê người yêu của Đông và Dung người yêu của Nhất. Mấy đứa hỏi sao không chở Dung lên hả Toàn ? Lúc đó anh nói dối là em bận đi học thêm nên không đi được.... Nhậu xong anh buồn quá chạy một mình vô hồ Eakao dạo mát thì lại thấy buồn hơn khi trông thấy rất nhiều cặp yêu nhau dẫn nhau đi chơi trong hồ còn anh thì ngồi một mình ở đấy. Nhắn tin cho em em nói là em được nghỉ học. Lên gặp em thì có cảm giác như em có khoảng cách gì đó với anh hay sao đó. Lúc trưa anh nói lên gặp em một xíu thôi nhưng em không chịu, đến chiều gặp em, anh cảm giác như em sợ anh bị tổn thương nên mới gặp anh hay sao ấy. Anh cứ tỏ vẻ bình thường, cứ cười nói với em, với bạn bè. Nhưng về đến nhà thì lại thấy buồn. Cũng không biết sao nữa, thôi để em thi xong đã. Cố lên nhé em....
Ngày 8-3
Cảm ơn em, vợ yêu!


2011/03/09 00:16 | by 
