Thấy buồn vì nhiều chuyện quá. Bé Dung buồn mà không chịu kể cho mình vì sao lại buồn. Không biết em xem anh là gì của em nữa. Lúc bực mình lên, anh cáu gắt với em rồi tắt máy. Nhưng mà lại sợ em buồn nên anh lại gọi điện cho em nói em đừng buồn. Em đừng buồn vì anh nhé Dung. Anh xin lỗi.... Còn nhà cửa thì vừa bị bọn ăn trộm ném đá bị bể 3 tấm kính vì tội cho công an vào nhà phục để bắt bọn chúng. Híc, sao mình cứ gặp nhiều chuyện vậy nhỉ. Mình cứ sống hết mình mà ko chịu nghĩ hậu quả của việc đó như thế nào. Mình cũng muốn bọn trộm bị bắt nhưng mình không muốn gây thù oán gì với bọn nó. Thôi mong sao bọn chúng đừng có ném tiếp nữa. Lần sau làm gì phải suy nghĩ cho kỹ, phải cân nhắc mọi trường hợp rồi mới làm mới đc. Phải nhớ đó nhé....
Hôm nay nhà thằng Việt có giỗ. Nó gọi mấy thằng lên nhà nhậu nhẹt cho vui. Đang nhậu thì Thầy chủ nhiệm gọi. Cả đám kéo lên nhà Thầy nhậu tiếp. Mệt nhưng mà vui. Hôm nay cũng buồn nhiều chuyện nên mình cũng uống nhiệt tình. Nhưng mà sợ sẽ oái ra nhà của Thầy nên thôi không uống nhiều nữa.
Cũng hôm nay mình đi dạo với Yến. Mình buồn nên muốn đi dạo và nói chuyện với ai đó. Rồi tự nhiên mình nghĩ đến bạn Yến. Mới gặp Yến 2 lần thôi nhưng mà sao thấy hợp với Yến quá. Chẳng hiểu sao nữa. Mình lại thích nụ cười của bạn ấy. Nụ cười rất tươi và giòn. Dù chỉ là nụ cười qua tiếng điện thoại mà thôi. Sao vậy trời ? Mình đã có người yêu rồi, và Yến cũng vậy. Thôi 2 đưa phải giữ khoảng cách thôi. Không thân quá. Giờ sẽ ít rủ bạn Yến đi đâu đó. Lỡ Dung biết được thì lại buồn. Mà lỡ người yêu của Yến biết được thì 2 người lại xích mích nữa. Vậy nhé Yến. Cố gắn không làm cho những người yêu thương buồn nữa. Mình cũng không muốn làm bạn buồn... Hãy mãi cười như thế nhé.
Còn bạn Phương với bé Duyên thì mình cũng mới chơi với 2 người thôi. Thấy 2 người đó vui ghê. Lúc nào cũng cười. Nhìn như 2 đứa con nít thật sự vậy. hì. Không biết sao bữa giờ quen nhiều bạn mới mà toàn là bạn nữ. Hình như ai cũng quý mình thì phải ?
. Chắc do mình cũng quý người ta nên người ta cũng quý mình.
.
Thôi giờ trở đi dù có chuyện gì xẩy ra thì mình cũng ko đc nghĩ nhiều nữa. Chú tâm vào ôn thi tốt nghiệp thôi. Cố gắn!!!
Gác mọi chuyện qua một bên. Nói là làm. Phải học nhiều để biết nhiều. Ra trường đi làm cố gắn kiếm thật nhiều tiền để cho ba má yên tâm, để có thể lo cho thân mình và gia đình riêng của mình, để có khả năng giúp đỡ những người mà mình thấy tội, thấy thương. Giờ có nhìn họ mình cũng không có khả năng làm gì hết, chỉ nhìn, rồi quay mặt đi thôi:(.
Tự nhiên giờ thấy nhớ má quá. Con chưa bao giờ nói con thương má, con chưa bao giờ ôm má nhưng trong lòng con không ai có thể thay má hết, không ai thương, lo cho con bằng má hết. Con mong sao ba má sẽ cùng con sống mãi trên cuộc đời này. Không biết con sẽ như thế nào nếu con phải sống trên cuộc sống này mà không có ba má bên cạnh nữa. Từ khi mất đi bà Nội con vẫn hay sợ điều đó sẽ lặp lại. Con sợ sẽ hối hận khi không dành nhiều thời gian bên gia đình. Nhưng mà từ giờ đến khi thi thì con ko về nhà được rồi. Con ở lại ôn thi thật tốt rồi sẽ về nhà ở nhà thiệt lâu nhé. Rồi con sẽ cố, má đừng lo lắng cho con quá nha. Con thương ba má nhiều.....
Hôm nay nhà thằng Việt có giỗ. Nó gọi mấy thằng lên nhà nhậu nhẹt cho vui. Đang nhậu thì Thầy chủ nhiệm gọi. Cả đám kéo lên nhà Thầy nhậu tiếp. Mệt nhưng mà vui. Hôm nay cũng buồn nhiều chuyện nên mình cũng uống nhiệt tình. Nhưng mà sợ sẽ oái ra nhà của Thầy nên thôi không uống nhiều nữa.
Cũng hôm nay mình đi dạo với Yến. Mình buồn nên muốn đi dạo và nói chuyện với ai đó. Rồi tự nhiên mình nghĩ đến bạn Yến. Mới gặp Yến 2 lần thôi nhưng mà sao thấy hợp với Yến quá. Chẳng hiểu sao nữa. Mình lại thích nụ cười của bạn ấy. Nụ cười rất tươi và giòn. Dù chỉ là nụ cười qua tiếng điện thoại mà thôi. Sao vậy trời ? Mình đã có người yêu rồi, và Yến cũng vậy. Thôi 2 đưa phải giữ khoảng cách thôi. Không thân quá. Giờ sẽ ít rủ bạn Yến đi đâu đó. Lỡ Dung biết được thì lại buồn. Mà lỡ người yêu của Yến biết được thì 2 người lại xích mích nữa. Vậy nhé Yến. Cố gắn không làm cho những người yêu thương buồn nữa. Mình cũng không muốn làm bạn buồn... Hãy mãi cười như thế nhé.
Còn bạn Phương với bé Duyên thì mình cũng mới chơi với 2 người thôi. Thấy 2 người đó vui ghê. Lúc nào cũng cười. Nhìn như 2 đứa con nít thật sự vậy. hì. Không biết sao bữa giờ quen nhiều bạn mới mà toàn là bạn nữ. Hình như ai cũng quý mình thì phải ?
. Chắc do mình cũng quý người ta nên người ta cũng quý mình.
.Thôi giờ trở đi dù có chuyện gì xẩy ra thì mình cũng ko đc nghĩ nhiều nữa. Chú tâm vào ôn thi tốt nghiệp thôi. Cố gắn!!!
Gác mọi chuyện qua một bên. Nói là làm. Phải học nhiều để biết nhiều. Ra trường đi làm cố gắn kiếm thật nhiều tiền để cho ba má yên tâm, để có thể lo cho thân mình và gia đình riêng của mình, để có khả năng giúp đỡ những người mà mình thấy tội, thấy thương. Giờ có nhìn họ mình cũng không có khả năng làm gì hết, chỉ nhìn, rồi quay mặt đi thôi:(.
Tự nhiên giờ thấy nhớ má quá. Con chưa bao giờ nói con thương má, con chưa bao giờ ôm má nhưng trong lòng con không ai có thể thay má hết, không ai thương, lo cho con bằng má hết. Con mong sao ba má sẽ cùng con sống mãi trên cuộc đời này. Không biết con sẽ như thế nào nếu con phải sống trên cuộc sống này mà không có ba má bên cạnh nữa. Từ khi mất đi bà Nội con vẫn hay sợ điều đó sẽ lặp lại. Con sợ sẽ hối hận khi không dành nhiều thời gian bên gia đình. Nhưng mà từ giờ đến khi thi thì con ko về nhà được rồi. Con ở lại ôn thi thật tốt rồi sẽ về nhà ở nhà thiệt lâu nhé. Rồi con sẽ cố, má đừng lo lắng cho con quá nha. Con thương ba má nhiều.....
Tại sao ? :)
Quá trình thụ thai và trưởng t


2011/05/21 00:35 | by 
