Kết quả: Biết cái tin nó rớt khối A vì thiếu mất một điểm, lòng nó không lo nhưng không buồn một cách đau đớn, nó thầm nghĩ cố gắng một chút có lẽ nó đã đậu rồi, nhưng rồi từng ngày qua đi,biết mình đậu khối B nó không còn tự dằn vặt mình nữa.Đi học khối B để chờ kết quả nộp hồ sơ nguyện vọng 2, số điểm cách điểm sàn là 3,5 điểm, ung dung nghĩ rằng mình có thể đậu.Lòng nghĩ cứ chờ đợi đi, nó sẽ học khối B, dù gì cũng là đậu ĐH cơ mà.
Nó nhớ mấy ngày đầu nhập học,ở cùng với chị con bác gần nhà, phòng 507 tít trên lầu 5, mỗi lần chạy lên chạy xuống khiến nó thấy nản lun nhưng lần nào cần phải di chuyển nó phải nhắc trong đầu cố lên ,đi cho đẹp dáng nào...
Ngày đi nhập học:
Tới cái ngày đi làm thủ tục, tất nhiên nó phải xin một vé trong ktx của trường rồi,nhận được phòng 103 lòng nó mừng ghê gớm, thế là nó thoát khỏi cái cảnh leo lầu nữa rùi^^.
Vì nó đến sớm và còn cả tuần nữa mới tới ngày đi học,nó lại leo lên xe về nhà.Khi ngày học đã tới,nó chính thức sắp sếp đồ đạc để đi học xa,khi vữa bước vô phòng thì phòng đã gần đông đủ hết. Bước vào phòng mà nó run hay ngại tới bối rối, chỉ kịp mở miệng "chào mọi người" rồi vứt hành lí lên chiếc giường mà nó đã chọn sẵn.
Có cảm giác mọi người đang nhìn nó nhưng vì mới xuống xe, người nó mệt nhoài nên chỉ kịp dọn dẹp quoa loa rùi nó lăn ra nằm thở.
Một lúc tỉnh tỉnh, nó mới ngồi dậy và bắt chuyện với mọi người. Nó vốn ít nói nên chỉ ngồi im nhìn mọi người và trả lời câu hỏi của các bạn thui. Cái phòng hôm trước nó nhìn rộng rãi là thế mà có người vô ở thì lại trở nên bé nhỏ và chật chội.
Nó biết trong phòng nó có 2 nhỏ học cùng lớp nó là "bà già " Hiền ít nói và Thanh "công chúa" nè, có "chồng iu" Nga dễ thương và " em iu" Phượng xinh xắn, có 2 bé Nhung "mũm mĩm" và nhỏ An nói nhiều,còn bé út Tú và chị cả Thanh nữa.
Chỉ có vài ngày cùng học đầu năm cùng nhau mà mấy đứa trong phòng đã gần như quen nhau thân thiết. Tối về chí chóe nói chuyện và gọi nhau bằng những cái tên dễ thương tự đặt cho nhau. Hồi đó nó làm lớp phó của lớp, được mí đứa con trai gọi bằng cái tên " lớp phó xinh đẹp". Nó nghĩ cũng đúng thôi, lớp thì 54 đứa mà có mỗi 7 đứa con gái, nó lại đễ nhìn nhất nữa. Từ đó đi học khi nào cũng đc nge cái tên lớp phó xinh đẹp, lòng nó vui lắm.
Cái phòng 103 chứa 9 đứa con gái năm nhất với nhau, chỉ có chị cả là năm 2 nên cũng nhí nhố lắm cơ. Tối tối kéo nhau đi dạo trong trường. Được cái ở trường nó đang học là trường ĐH Nông Lâm nên cây cối nhiều lắm, khuôn viên lại đẹp nên tối đi dạo ở mí chỗ "con đường tình yêu", "thung lũng tình yêu", "vườn tình yêu", "hồ trái tim" thì là hết xẩy.
Mấy đứa cứ đi dạo nhìn "cảnh độc " mà cười tủm tỉm í, khổ ghê, còn nhỏ mà đã được đào tạo thế này rồi^^.
Kể ra thì trường rộng, có tới 7 khu KTX dành cho sinh viên nên ban đêm phía trong trường trở thành cái chợ đêm, nhộn nhịp, tấp nập.
Lâu lâu có hứng, 10 con vịt lại kéo nhau đi ăn uống tưng bừng rồi tối về thay nhau mà than no, rồi thì sợ mập..
Còn có một cái dụ mà không phòng nào địch lại phòng 103 đó là nhìn chộm những cặp yêu nhau ngồi ngoài ghế đá trước ktx. Khổ là không muốn, nhưng cái cửa kính thì chiếu thẳng ra ngoài í, cứ mỗi lần tối đến đi đánh răng chuẩn bị đi ngủ thì ngước mắt nhìn sao lại nhìn thấy cảnh lạ... Cứ thế rồi tối nào cũng ngó rồi chọc gheọ.
Tới mức người ta lên tiếng mà cũng không chừa cơ mà. Ui ui mí đứa ác quỷ.
Lại một lần vấp ngã:
2 tuần trôi qua, biết kết quả NV2.
Tin buồn. Nó lại rớt, bất ngờ và bỡ ngỡ, nó không tin vào mình nữa. Ba mẹ gọi điện an ủi nó, nó không khóc, nhưng lòng trống vắng đến lạ.
Sao ông trời bất công với nó thế??
Trong phòng cũng có bé Tú đang đợi nv2 như nó nhưng tú may mắn hơn nó.Nó mừng cho bé Tú và cũng buồn cho mình nữa. Biết tin hôm trước, hôm sau bé Tú cùng ba dọn đồ đi. Cả phòng buồn lắm, nhưng có làm gì được nhỉ, tổ chức một bữa quậy phá chia tay, lòng ai cũng đầy những nỗi niềm.
Xa một thành viên phòng không bớt quậy. Vẫn tiếp tục đi xem phim " hàn quốc" và lén lút đi nhìn trộm...
Tất cả cứ êm đềm trôi qua như thế và tới một ngày mẹ báo tin nó đậu nv3 trường ĐHTN. Nó bối rối lắm,vì cũng không phải cái nghành nó thích nhưng được gần nhà. Và xa mọi người trên này nữa. Nó sẽ chọn cách nào đây??
Mẹ nói cho nó quyết định, nếu học trên đó thì cứ học, không thì về nhà học để gần ba mẹ và ở nhà cũng bớt vắng đi nữa.
Và còn có anh nữa.
Nó suy nghĩ cũng nhiều lắm, nửa muốn đi nửa muốn ở lại. Nó nói với cả phòng để tham khảo ý kiến. Tất nhiên ai cũng muốn nó ở lại rồi, nhưng mọi người cũng nghĩ cho nó lắm. "Học cái nào mà tốt cho tương lai của em hơn thì em hãy theo nó".
Đó là câu nói của chồng iu khiến nó chọn cách đi về. Và cũng vì nó nghĩ cho gia đình nữa. Nó về, sẽ có thêm một người ở nhà, phụ giúp mẹ cho nhỏ em lo học để năm sau thi ĐH và có lẽ nhỏ em sẽ không rớt như nó đâu, lúc đó nhà không còn ai ngoài ba mẹ nó cả, nó thương ba mẹ nó lắm.Làm cả đời để lo cho 4 đứa con ăn học đến nơi đến chốn, nó biết ba mẹ nó vui lắm khi con cái có được ngày hôm nay nhưng tất cả cũng là công nuôi dạy của ba mẹ. Nó thầm cảm ơn ba mẹ và quyết định về gần gia đình của mình.
Mẹ vẫn cho nó ở lại chơi gần đi học trên nhà rồi về. Nó vẫn tiếp tục phá cùng 103 và bắt đầu phải lưu giữ lại những kỉ niệm của riêng nó. Kể từ ngày đó, nó không còn ngủ một mình trên giường của nó mà chui xuống giường chồng iu ngủ cùng. Nó và chồng iu, em iu bắt đầu tâm sự với nhau thật nhiều, giúp đỡ nhau những vướng mắc của con gái. Nó đã có biết bao nhiêu là kỉ niệm đẹp. và có lẽ cái ngày mà nó đi là cái ngày không bao giờ nó quên được..
Hôm đó, trong trường có cắm trại của từng khoa. Mỗi trại có nấu ăn để bán cho nhau, thực sự là vui với nó. Mọi người hồ hởi chế biến món ăn và khi đã có sản phẩm, trước trại bắt đầu có màn lôi kéo khách.."anh đẹp trai ơi mua ăn thử đi anh bảo không ngon không gọi lần nữa", "chị xinh xinh ơi ghé em chút đã chị", "ui cái bé này quen thế nhỉ, lại em nói cái này nè..."
Có một vùng cắm trại mà nhộn nhịp biết chừng nào. Nhưng có lẽ con người đang rối bời nhất là nó. Vừa muốn ở lại trại với mọi người, vừa muốn đi về phòng dành thời gian cuối cho những người mà nó thân yêu. Cứ chạy ra chạy vô, mệt mà vui biết mấy.Tối đến, gần tới giờ anh trai đón nó ra bến xe về nhà. Nó mang bánh kẹo đã kịp mua để chào mọi người trong phòng ra ăn. Chẳng ai phụ nó một tay, ghét ghê đó. Tự nó sếp ra đĩa, mời mọi người. Không ai lên tiếng gì cả, cũng chẳng ai đụng tới bánh kẹo. Nó ngồi trên giường chồng iu lấy cái bánh ăn để mọi người ăn cùng mà nước mắt trực tuôn. Nó cũng không hiểu sao mình mau nước mắt như thế nữa, chồng iu tới ngồi cạnh mà cũng chẳng nói gì. Một lát rùi lại khóc như nó, khóc còn to hơn nó nữa cơ. Nó cúi gầm mặt mà không muốn nhìn ai đó đang khóc vì nó. Nó nge cả tiếng em iu khóc nữa và hình như còn tiếng nấc của ai đó mà nó chưa nhận ra.
Nó không dám ôm chồng iu mà dỗ nín và nó sợ mình càng khóc thêm. Nó nhớ chị cả ôm chồng vào lòng rằng "2đứa ở nhà cũng gần nhau rùi sẽ có cơ hội gặp nhau í mà, nín đi nga" Câu nói đó cũng như dỗ cả được nó.Cả phòng chìm trong sự im lặng.
Ngoài trại có ca nhạc, mọi người kéo nhau ra xem để thay đổi không khí. Vì nó ghé trại nên để lạc mọi người mất.Đang đứng xem cùng mấy bạn trong lớp. Anh trai nó gọi điện nói anh đang ở trước ktx ra anh chở ra bến xe.
Lòng nó rối rít, vội vã nó gọi cho mọi người trong phòng để tiễn nó như lời đã hẹn, gọi cho cả mí đứa bạn thân trong lớp nữa. Đi về ktx cùng 2 thằng bạn kéo 2 bên tay mà lòng vừa vui vừa buồn.Về phòng mang hành lí mà một lần nữa nó phải khóc,ôm chồng iu, em iu và mọi người thật chặt chia tay căn phòng 103 đầy những cảm xúc.Nó lưu luyến mà không muốn đi.
Chào mọi người ,chào 103, chào ngôi trường đã để trong nó biết bao kí ức đẹp. Nó thầm cảm ơn ông trời đã cho nó một cơ hội để nhận ra có những thứ tình cảm trên đời thật đáng quý biết bao nhiêu.
Dành tặng bài viết này tới những người mà lớp phó yêu thương nhất!!
Nguồn: http://bktaynguyen.com/bkf/showthread.php?20959-Phòng-103-KTX_E#ixzz1JAhkoumC
n0_one - BKTayNguyen.Com
Anh sẽ về sớm, dù em không trả
Dạy bơi! 


2011/04/11 07:57 | by

