Tác giả: Nguyễn Bích Hồng (bút danh: Caycodai)

NhHighslide JSật Linh là một cô gái xinh đẹp và tài năng. Năm nay cô tṛòn 22 tuổi, là một học sinh giỏi của trường Đại học kinh tế. Gia đình khá giả, dư dật hay nói cách khác cũng đc cho là giàu có. Sinh ra trong một gia đình như thế, lại học giỏi, xinh đẹp nên hầu như ai cũng phải ghen tị với cô.

Nhật Linh lái con LX vàng đi trên con đường đầy gió và những hàng cây xanh. Đôi mắt cô buồn rười rượi. Có ai hiểu cho nỗi buồn của cô bây giờ? Cô hạnh phúc ư? Sung sướng ư? Vì gia đình cô giàu có? Vì cô xinh đẹp và học giỏi? Đúng, có lẽ cô sẽ hạnh phúc, vô vàn hạnh phúc, và sung sướng đến tột đỉnh nếu như cái gia đình của cô thực sự là một tổ ấm.

Gío thổi, làm nước mắt lăn dài và khô nhanh hơn nhưng vẫn ko ngừng chảy. Chỉ còn vài hôm nữa, cái tổ ấm mà người ngoài nhìn vào ai cũng ganh tị và ao ước sẽ chỉ còn là một tờ giấy than đen. Chỉ c̣òn vài ngày nữa, cô sẽ trở thành một đứa con gái có ba mẹ li dị nhau. Và nguyên nhân li dị ư? Có lẽ cô phải khóc nhiều hơn thế nữa, chứ ko phải chỉ rớt rơi mấy giọt nước mắt như thế này. Cả mẹ, cả ba cô. Những người mà ai cũng nể trọng, ai cũng nghĩ là tốt đẹp, thì cả hai cùng “Ông ăn chả, bà ăn nem”. Họ ngoại tình đã mấy năm nay, cái tổ ấm “giả dối” này còn tồn tại đc trong chừng ấy năm là đã quá “tuyệt vời” rồi. Nứơc mắt cô lại chảy. Chảy ngược cả vào tim đứa con gái xinh đẹp và tài năng. Đứa con gái phải sống trong ảo tưởng về một tổ ấm tốt đẹp trong suốt bao năm qua!

Lừa dối! Dối trá!

Cuối cùng thì cha mẹ cô cũng li dị xong. Cô được quyền lựa chọn ở với mẹ, vì ít nhất mẹ cô và người cha dượng chưa hề có đứa con nào, trong khi người ba yêu dấu của cô thì có tới 2 đứa con, 1 trai, 1 gái vô cùng xinh xắn và đáng yêu. Cô cười trong sự xót xa và thương hại cho chính bản thân mình! Cô ở với mẹ và được ở trong ngồi nhà cũ cùng với người cha dượng nghèo ko một xu dính túi.

Nhật Linh trở về nhà, mẹ giờ này chưa về, ở nhà bây giờ chỉ có mỗi ông cha dượng. Chẳng được việc gì hết, suốt ngày coi ti vi, với nhậu bia rượu. Tiền của mẹ người ta làm ra, cứ lấy đó mà tiêu sài như ko. Đồ đàn ông mà sống dựa vào đàn bà! Cô lẩm bẩm. Mà chẳng hiểu vì sao mẹ cô có thể yêu một người đàn ông như thế, ngoài cái mã ra chẳng được cái gì hết.

- Con chào dượng!
- Nhật Linh đi học về rồi đó à?
- Dạ vâng. – Cô đáp rồi lên phòng luôn. Chán nhìn bộ mặt của ông cha dượng. Một phần cũng vì ông đã tham gia tích cực vào việc phá hoại hạnh phúc của gia đình cô, một phần vì cô cảm giác ông ta chẳng phải người tử tế gì.

Nhật Linh vào phòng, quẳng túi sách lên giường, mở tủ thay bộ quần áo ở nhà. Cô nhẹ nhàng cởi từng thứ 1. Cả một ngày mệt mỏi. Mái tóc đen thẳng dài, làn da trắng mịn màng, cổ kiêu ba ngấn, đôi mắt đen to, sâu, có một cái gì đó cuốn hút, cái mũi cao thừa hưởng từ cha, đôi môi hồng, nhỏ xinh, cái này là của mẹ!

Ngước mình trong gương, cô thở dài. Ừ thì ai cũng bảo cô xinh đẹp giống mẹ, tài năng giống ba, nhưng cô thà đánh đổi hết những thứ ấy để có một tổ ấm hạnh phúc. Bỗng cô giật mình, trong chiếc gương phản chiếu một bóng đen đứng sát cửa nhìn trộm cô. Là cha dượng? Cô vội vàng vơ bộ quần áo mặc vội vào người. Tiếng bước chân đi vội xuống cầu thang. Cô chạy ra mở cửa pḥòng, ngó xuống, ông cha dượng đang bình thản xem ti vi. Nhưng cô linh tính cái bóng đen đó chẳng phải ai khác ngoài ông cha dượng. Ngoại trừ nhà này có ma!

Mẹ về. Trong suốt bữa cơm, cô để ý thấy ông cha dượng cứ nhìn cô hoài. Một chút gì đó rùng mình trong cô.

Ăn cơm xong, cô bê bát đũa đi rửa. Vừa rửa cô vừa ngâm nga ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “ Sống trên đời, cần có một tấm lòng. Để làm gì? Em biết ko?...”.

Hát hết bài hát cũng là lúc cô rửa bát xong. Đi lên phòng, ngang qua phòng mẹ, cô giật mình bởi những âm thanh rên rỉ phát ra từ bên trong. Cái mặt cô biến sắc, hậm hực bước lên cầu thang, cô lầm bầm: “Đến bao giờ họ mới để mình yên một ngày đây”.

Quẳng mình xuống giường, cô vớ lấy cái gối úp lên mặt. Cô ghét phải biết mẹ mình đang yêu, yêu say đắm một người đàn ông ko phải là ba cô. Cô cũng ghét cái cách họ làm tình. Sáng, trưa, chiều, tối. Bất kể lúc nào cô thấy họ gần nhau là y như rằng lại quấn quýt bên nhau như hai con rắn ko rời. Sao mẹ cô, bà ko yêu ba cô như thế? Và cả ba cô nữa, ba cô chẳng nhẽ ko yêu cô như những lời ông ấy vẫn nói. Yêu ư? Yêu mà lừa dối gia đình, hay ít nhất là lừa dối đứa con gái này để cặp kè với cô nhân viên đáng tuổi con mình, và cùng cô ta có tới hai đứa con. Phải rồi, ông có tới hai đứa con thì cần gì đứa con gái của một bà vợ cũng phản bộ gia đình như ông. Nước mắt cô lại giàn dụa. Cuộc đời này ko biết còn bao cay đắng đến với cô nữa ko? Câu trả lời còn ở phía trước!
Phân trang [1] [2] [3]
Tags: , ,
Giải trí » Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(10970)