Hì. Hôm nay làm được một việc tôt.
Tối nay lớp ăn mừng vô địch giải bóng đá Nam của Khoa. Định đi chơi với lớp lần này nữa rồi về lo viết báo cáo, lo học để thi học kỳ. Nhậu xong ở 90 Y Wang thì mấy đứa đi hát karaoke ở Họa Mi. Tụi nó mua mồi vô đó nhậu tiếp. Tôi mệt quá nên vô phòng đứa em chơi. 2 đứa vẫn vui, vẫn hay đùa và nghịch quá... shy. Chơi đến 22 giờ kém tôi mới chịu về nhà để viết bài. Qua bên đó chơi thời gian trôi qua nhanh quá. Thắt một cái đã gần 10 giờ rồi. unhappy. Về nhà mở máy lên, vừa viết bài vừa nghe những bài nhạc hòa tấu mà tôi thích..... Thì có một bạn gái la lên là bị ăn trộm lấy mất laptop trong khi đang ngồi trong phòng học trên máy laptop đó.... Mọi người ra xem (có cả tôi - hì bon chen + nhiều chuyện quá mà). Theo phán đoán của 2 thằng tèo trước xóm thì thằng trộm lap chỉ có thể đang trốn trong đám cà phê gần nhà tôi mà thôi. Tôi về kiếm đèn pin với ý định sẽ cùng mọi người vô đám cà phê để bắt tên trộm đó.... Nhưng đèn pin không có. Ý định gọi công an phường được cho là không ích gì vì công an sẽ không chịu chui vô đám cà phê để tìm bắt tên trộm kia đâu. Thế là các nhà hàng xóm, nhà thì cho mượn đèn pin, nhà thì cho mượn đèn bình (dùng khi cúp điện), thằng thì cầm gậy, thằng thì cầm dao phát nhào vào đám cà phê. Tôi thì tay cầm đèn pin, tay cầm cục gạch với ý nghĩ gạp thằng ăn trộm sẽ cho nó gặm một viên gạch smile. Tuy cũng sợ, sợ gặp phải thằng liều mạng nó đến đường cùng rồi, gặp mình lỡ nó có dao nó đâm thì sao ? lỡ nó thuộc dạng nghiện ngập có kiêm tiêm thì sao ? Toi chỉ mong thằng trộm trong đám cà phê kia chỉ cầm cây để cùng lắm là một thằng trong đám chúng tôi chỉ bị đạp một gậy khi tìm thấy nó mà thôi... Tuy sợ nhưng gần 8 thằng trong xóm chúng tôi thằng nào cũng nhào vào để tìm bắt thằng ăn trộm kia... Vì nhìn thấy bạn nữ kia ngồi khóc ai cũng thấy thương hết...
Tôi cầm cái đèn pin + viên gạch vào đám cà phê. các nhóm kia đứa thì cầm đèn pin còn đứa thì cầm gậy đi chung một cặp. tìm lên tìm xuống, tìm lòng vòng. Lúc thì ngồi im, tắt đèn ngồi rình trong đám cà mặc dù muỗi cắn vào chân mà không dám đập, sợ thằng ăn trộm nó biết mình đang ngồi rình ở đó.shuai. Ngồi mãi cũng không thấy gì thế là lại đi tìm tiếp. TÌm một hồi thấy chán nản.. Tôi và mọi người ra ngoài nhưng khi nghe tin tìm thấy chiếc áo của thằng ăn trộm trong đám cà thì ai cũng hăng háo, muốn vào bắt thằng tèo đó vì nãy giờ chỉ là hy vọng... hy vọng là nó đang còn trong đám cà phê, hy vọng là nó dấu cái lap trong đám cà..... Còn giờ thì đúng là nó đang ở trong vườn cà này... Nó cởi chiếc áo trắng ra vì nó sợ chiếc áo trắng đó sẽ làm chúng tôi phát hiện ra nó. Tôi và mọi người lại đi tìm đợt 2... Lần này đông hơn. Cùng đi tìm trong vường cà. Rồi tìm xem có lối thoát nào không ? Có dấu vết gì biểu hiện nó đã trèo qua tường chưa hay còn trong đám cà phê ??? Một hồi chúng tôi xác định là nó chưa trèo được quá nhà bên kia, mà có trèo qua thì cũng không ra ngoài được. Tiếp tục tìm kiếm... rồi cũng thấy nản, thấy mệt, thấy ngứa vì bị muỗi cắn... Cả đám quyết định ra ngoài tìm thêm đèn pin và sẽ kêu thêm người để mọi người xếp hàng đi một lượt theo hàng dọc trong đám cà phê. Khi ra ngoài chung tôi nghe một tiếng "bịch". Một thằng dự đoán hay là thằng ăn trộm nhảy từ cây cà phê xuống đất ??? Mọi người vội chạy vào nhanh với hy vọng là bắt dc thằng ăn trộm... Nhưng đó không phải là thằng ăn trộm là là tiếng cái lap rơi từ trên cây cà phê xuống.grin. Khi mang laptop về, bạn gái bị mất laptop mừng lắm. Nhìn thấy bạn ấy vui mà chúng tôi cũng vui lây. Vui vì làm được việc tốt. Vui vì bọn trộm từ nay sẽ không dám ăn trộm trắng trợn như vậy nữa...



Thôi viết bài tiếp đã.
Tags:
Nhật ký | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1348)